vuong gia lanh khoc vuong phi vo tinh
Trải qua một vòng hỏi thăm, Vu Thịnh Ưu rốt cục từ trong miệng lão làm vườn ở Cung gia nghe được, Cung Viễn Tu nguyên bản không phải ngốc tử, chẳng những không phải ngốc tử mà còn là người xuất sắc nhất trong ba huynh đệ Cung gia, hắn lúc 15 tuổi đã đánh bại võ lâm
administrator khong muon cap ke voi toi ba tuoi troi cao bang Bà Xã Của Ta Là Chư Thiên Nữ Đế ban trai benh kieu cua toi full bat dau danh dau man cap khi van Bị Cao Lãnh Nam Chính Coi Trọng [Xuyên Sách] full chương mới nhất Vô thượng chân thân co ca co chay cung khong thoat duoc anh cuc pham chinh quy chuyen gia tangthuvien Cùng Bạn Trai Cùng Xuyên Tinh
Lũ Ký Sinh Trùng tấn công pháo đài Arden, đội chúng tôi, gặp quân hoàng gia lãnh đạo bởi công chúa ở giữa đường, gia nhập, rồi tiến về pháo đài Arden cùng nhau…" "Phuwoooo!!" Kim Hannah lộng lẫy phun sạch đống trà đang ngậm trong miệng.
Tại sao vương triều tây sơn sụp đổ. Đối với các định nghĩa khác, xem Tây Sơn (định hướng). Nhà Tây Sơn (chữ Nôm: 家西山, chữ Hán: 西山朝 / Tây Sơn triều) là một triều đại quân chủ trong lịch sử Việt Nam tồn tại từ năm 1778 đến năm 1802, được thành lập trong
Lãnh Vô Tình là Vương gia tôn quý của Đát Dương Quốc, phóng đãng khó kiềm, yêu hương mỹ sắc, trong phủ vô số mỹ nữ, người phóng đãng như thế lại có chuyện cũ thương tâm, vì để có thể lúc nào cũng nhìn thấy người mình yêu nhất, hắn không ngại đi xa vạn dặm
Cung Quảng Hằng - Diễn đàn chia sẻ Truyện và Ebook Ngôn tình Trang chủ Diễn đàn > Khu Vực Truyện Edit - Beta - Convert > Truyện đã ngừng đăng > Mỹ nhân kế, quân cờ vương phi - Tố Tử Hoa Thương (C39/297)
Vay Tiền Nhanh Cầm Đồ. Thiếu nữ hồng y đang hoảng sợ bỗng thấy một thiếu niên tiến về phía mình liền ngẩn rất đẹp !Tim nàng ta không khỏi đập mạnh. Thiếu niên thân hình nhỏ nhắn, ngũ quan tinh xảo như điêu khắc, tử y bay bay, quanh thân phủ một khí thế vương giả, đôi mắt phượng tràn ngập ý cười. Những người còn lại không khỏi hít một ngụm khí lạnh, thật khó tin trên đời lại có người tuấn mỹ như y thiếu nữ mắt phát sáng, giật giật tay thiếu niên bên cạnh -" Ca, muội muốn hắn !"Thiếu niên hoàn toàn không nhìn nàng ta, chỉ chăm chú vào thiếu niên trước Kinh Phong xem đoàn người như không khí, lướt qua không liếc mắt một cái, tiến đến trước Bạch Dương Hổ, môi mỏng cong lên -" Bạch Dương Hổ, ta biết ngươi muốn bảo vệ con, nhưng hai cái trứng này ta nhìn trúng, liền giao ra đây, đảm bảo khi nó nở ta sẽ chăm sóc tốt cho nó."Đoàn người khi nghe Mặc Kinh Phong nói không khỏi có chút giận dữ, nhưng căn bản không thể đuổi người ta, thiếu niên lúc nãy bước ra, nói -" Vị công tử này, hai quả trứng này chúng ta đã sớm nhìn trúng, công tử...."-" Câm miệng và cút sang một bên."Mặc Kinh Phong không kiên nhẫn quét mắt qua thiếu niên, hung hăng nói. Mặc Nguyệt ở trên cây không khỏi chảy mồ hôi, ca ca ghét nhất kẻ khác xen vào lúc hắn nói chuyện nghiêm túc nha ! Mấy người này đường vòng không đi lại thích lao đầu vào bụi gai. Nói không chừng lại trở thành bao cát cho ca thật bây giờ Mặc Kinh Phong rất nghiêm túc, dù sao Bạch Dương Hổ chỉ là theo bản năng bảo vệ con, mà mục đích chính của hắn cũng không phải hai quả trứng, mà là chiến đấu với một ma thú cấp bậc cao hơn mà thôi. Nói lấy hai cái trứng, chỉ là lý do cho Dương Hổ gầm gừ, hết người này tới người khác muốn lấy trứng của nó, đừng mơ !Nó nhảy phốc lên, hướng Mặc Kinh Phong đánh một trảo. Chỉ nghe ầm một tiếng, một hố sâu xuất hiện nơi hắn vừa đứng. Bạch Dương Hổ lại tiếp tục công Kinh Phong nhẹ nhàng né tránh, nhưng lại có chút chật vật, dù sao thực lực cũng là chênh lệch không đoàn người bên kia, hai Luyện Khí kỳ cấp 6 cũng cấp tốc chạy tới chỗ hai cái trứng -" Nhanh lên, Bạch Dương Hổ đang công kích thiếu niên kia, đây là cơ hội tốt."-" Mau lấy trứng !"Bạch Dương Hổ thấy, ánh mắt bùng lên lửa giận, quên cả công kích với Mặc Kinh Phong. Một loạt quả cầu khí đỏ rực ngưng tụ lại xung quanh nó, lập tức bay về phía hai người !!!!!Máu me be bét, hai cơ thể người đã không còn nguyên vẹn, bay về tứ phía. Mặc Kinh Phong cũng không hề có ý định đánh lén Bạch Dương Hổ, mặc cho hai người kia bị nổ nát Nguyệt vẫn chưa xuất hiện, khẽ dựa người vào thân cây, mỉm cười quan sát. Ca ca nàng thật biến thái !Bạch Dương Hổ lại tiếp tục ngưng tụ quả cầu, tấn công về phía Mặc Kinh Phong....Ầm...Ầm....Ầm !!!!Khụ khụ....Mặc Kinh Phong ho khan, từ khoé miệng chảy ra chút chất lỏng màu đỏ vô cùng bắt mắt. Mặt hắn bị đất bụi làm bẩn, nhưng không thể giấu đi sự tuấn Ca ca !"Mặc Nguyệt kinh hô, lập tức phi thân xuống, đỡ lấy hắn, âm thầm nhét một viên đan dược chữa thương cho Dương Hổ và đoàn người bị bất ngờ, không khỏi nhìn chăm chăm nữ tử như tiên giáng trần. Nàng một thân bạch y trắng như tuyết, đầu tóc đen được cài lên bằng một bông hoa trắng. Đặc biệt nàng với thiếu niên kia lại giống nhau như đúc, cũng đều mang trên mình khí chất vương Nguyệt âm trầm quét mắt về phía Bạch Dương Hổ, đang định có ý định đem con bạch hổ này chém chết bỗng người bên cạnh đứng dậy, phủi phủi bụi bẩn, trên gương mặt lộ vẻ thất vọng -" Xem chừng ta không thể đánh bại nó cũng chứng tỏ ta quá yếu rồi !"Yếu ?Mặc Nguyệt không khỏi khịt mũi khinh thường, ca ca nàng rốt cuộc có biết 'yếu' khái niệm như thế nào không vậy ? 16 tuổi đạt đến Trúc Cơ kỳ, đừng nói lúc nãy chiến đấu ca ca chưa từng để lộ mình là song linh căn, yêu nghiệt như thế còn dám nói mình yếu ? Mà người có thể đột phá Trúc Cơ ít nhất là mấy lão già hoặc những người thiên tư trác tuyệt A, có lẽ chỉ có muội mới hạ được nó thôi, yên tâm, rồi một ngày huynh sẽ vượt lên muội, sau đó bảo vệ muội."Lời nói Mặc Kinh Phong làm Mặc Nguyệt ngẩn ngơ, nàng không khỏi nhìn hắn bằng ánh mắt quái dị. Hôm nay nàng thấy hắn như ăn nhầm thứ gì đó, nếu không sao lại chạy đi đấu với Bạch Dương Hổ, mục tiêu lại không phải hai quả trứng. Rồi hắn lại nói mình quá yếu, đây là cái chuyện gì vậy ?-" Lúc trước cách đây mấy ngày, huynh vừa đột phá Trúc Cơ, cứ nghĩ như thế là mạnh nhưng xem ra vẫn còn quá yếu."Lúc hai người đang mãi mê nói chuyện, Bạch Dương Hổ đã lặng lẽ đưa hai quả trứng của mình rời đi mất, nó biết, nó đánh không lại nữ tử tuyệt mỹ kia. Đoàn người kia cũng chỉ có thể ngơ ngác nhìn nó rời đi, nhưng không hề có can đảm ngăn vì thực lực...cách quá xa nhau !Liền lập tức bọn họ hung hăng trừng mắt với Mặc Nguyệt và Mặc Kinh Phong, nói lớn -" Hai vị, bởi vì sự xuất hiện của hai vị nên Bạch Dương Hổ mới rời đi, hai vị cũng nên cho chúng ta một cái công đạo !"
Thể loại Xuyên không, cổ trang, sủng, HELâm Tuyết Vy bất ngờ xuyên qua, trở thành con gái duy nhất của tướng quân đương triều. Nhưng tiểu thư Hàn Thiên Vy này lại là một hoa si tiểu thư, tiếng xấu vang Thiên Kỳ, một đời chiến thần lãnh khốc vô tình, là người không đam mê tửu sắc. Nhưng khi gặp nàng liền bị nàng hấp dẫn.
Tác giả Ngô Đồng DiệpThể loại Xuyên Không, Ngôn TìnhGiới thiệuNhan đề truyện Vương Gia Lãnh Khốc Vương Phi Nhiều Chuyện cũng phần nào gợi mở cho bạn đọc một truyện với khá nhiều tình tiết hấp dẫn, có thể bạn sẽ bật cười, sẽ có chút nghĩ suy, không phải là chuyện tình yêu quá bi lụy cũng chẳng phải cuộc chiến hậu cung quá mức khốc liệt mà là một truyện bình thường nhưng trở lên sống động dưới ngòi bút của Ngô Đồng Diệp. Không cần dùng quá nhiều từ ngữ để miêu tả, không cần phải để tâm quá nhiều, đọc truyện xuyên không này bạn sẽ thấy như một món quà giải trí thú khi xuyên qua, nàng thề không hề xen vào việc của người khác; sau khi xuyên qua, vì muốn xin lỗi, nàng cam tâm làm nha hoàn của hắn; bởi vì đau lòng, nàng quên mất lời thề của mình. Nàng giúp hắn, đại phu xuất chinh, nàng rong ruổi nơi sa trường. Kết quả là khiến tổn thương càng lớn. Nàng lựa chọn chúc phúc cho họ, vì thế dứt khoát rời đi, không biết rằng, lúc này tình yêu mới bắt đầu...Hiểu lầm, đau khổ, kinh ngạc, lạnh lùng, tuyệt vọng, tất cả đều là thử thách mà tình yêu đặt ra... Hắn và nàng, có thể bên nhau cả đời được hay không?Không biết có bên nhau có được lâu bền không, không biết có hạnh phúc không, không biết được tương lai ra sao, không biết rằng chuyện của người còn có thể can dự tiếp vào không và cũng chẳng thể hiểu rằng mọi nỗ lực tương lai sẽ như thế nào nhưng liệu chuyện tình này, đoạn kết đẹp cho truyện nàng sẽ tự mình gầy dựng nên chứ.
Tác giảThachduy34004 Thể loạiTruyện Teen , Truyện Xuyên Không , Truyện Sủng , Truyện Cổ Đại NguồnSưu Tầm Tình trạngĐang cập nhật Lượt đọc3668 Cập nhật29/04/2020 Truyện Vương Gia Lãnh Khốc Cực Sủng Tiểu Vương Phi của tác giả Thachduy34004 là một câu truyện teen cổ đại xuyên không, cổ trang, sủng, Tuyết Vy xuyên qua trở thành Hàn Thiên Vy-con gái duy nhất của tướng quân đương triều lại là một cái hoa si tiểu thư tiếng xấu vang xa Hắn. Lãnh Thiên Kỳ- chiến thần vương gia lãnh khốc vô tình không ham mê tửu sắc dưới một người trên vạn người. Từ khi gặp nàng liền bị nàng hấp dẫn. Chương mới cập nhật Vương Gia Lãnh Khốc Cực Sủng Tiểu Vương Phi Danh sách chương Vương Gia Lãnh Khốc Cực Sủng Tiểu Vương Phi
Chương 19 Ban đêm đang dần xuống,không gian im ắng lay động mãi không thôi,Ánh trăng ẩn hiện dưới bóng mây,gió cành cây hi hút vu,ẩn hiện trong làn khói,2 thân ảnh,một nam một nữ đang lặng lẽ đứng đó Ta thân ảnh nữ nhi,y phục đạm bạc bạch y,tóc suối chảy dài bay bay theo làn gió phong,đôi mắt ẩn hiện sau lớp tóc mai quyến rũ,vẻ mặt trong trẻo lạnh lùng hướng về phía cửa sổ nhìn xa xăm,thật ảm đạm thê lương,một vẻ đẹp khiến người ta không thể dời trăng chiếu xuống,càng làm tăng thêm vẻ đẹp bí ẩn nơi tử xuất tục,thanh cao không vướng víu bụi trần TQBH bối giối,không nói đc lên lời,nhìn thấy nữ nhân mới nghe tin phu quân hưu thư mà vẫn điềm đạm,như một mảnh ghép đâm vào tim hắn,lặng lẽ,đau đớn tột cùng,tại sao nữ nhân đó lại đẹp như vậy,nàng giống như một bức tượng điêu khắc hài hòa,tại sao trước giờ hắn không đẻ ý khí chất đây chỉ là mơ,xin hãy cho hắn tỉnh lại,hắn dường như có chút hối hận a~ Ta đứng bên cửa sổ thưa thớt nhìn ánh trăng,bất chợt cảm nhận TQBH nhìn ta mãi không thôi,lập tức thay đổi thần sắc,lạnh lùng...vô cảm....đem mâu quang lạnh lẽo quay lại nhìn thẳng hắn -Vương gia,ngươif nghĩ sao?-giọng điệu lãnh đạm như đang nói với một kẻ xa lạ không hề quen biết,đến bây giờ,ta đã đem TQBH hắn ra khỏi con mắt,chẳng có lý gì 1 nữ tử hiện đại như ta mà phải đai khổ vì hạng nam nhân thối nát này TQBH lập tức thay đổi thái độ,Tròng mắt trùng xuống,là hắn đang quay về hiện tại,nữ nhân này thật ngông vậy TQBH lại ra mặt lạnh hơn,hướng ta mà đối chất -Hảo,tốt nhất ngươi chớ tìm bổn cho ngươi thời gian 2 đâu,lui-TQBH bá đạo ra lệnh,Tất cả các thị vệ bên ngoài nghe đc liền nhận lệnh rút lui,trước khi đi không khỏi nhìn lại khí chất của vị tiểu thiếp bị hưu kia,quả thực thật hấp dẫn,mê hoặc người nào nhìn vào quá TQBH ngu ngốc không biết trân trọng -Bảo trọng,vương gia-Ta khẽ mỉa mai,ánh mắt buông xuống,nở một nụ cười hài lòng TQBH phất tay áo quay đi,không quay lại nhìn ta lấy một cái,ta thừa hiểu,hắn là không còn giám đối mặt ta nữa.... TQBH vừa đi khỏi,ta lập tức khụy xuống,máu từ vết thương chay ra la liệt,Hôm nay,nói chuyện với hắn,ta đã phải cử động thương lại chảy máu Tiểu Mai bên ngoài nhanh nhẹn đi vào,thấy ta đang nằm bất tỉnh trên sàn nhà lạnh tức chạy lại ôm đầu ta khóc nức nở,khuông mặt hốt hoảng cực độ -A...Tiểu thư...người...không đc làm sao làm Tiểu Mai sợ hãi như thé này chứ. -ưm...ưm....Tiểu mai ta không sao,ngươi đỡ ta lên lại vết thương cho ta-Ta giọng yếu ớt nói Tiểu không vì tự do,ta đã không phải chịu đau đớn như thế này,thù này nhất định tính sổ từ từ 2 hôm sau -Tiểu Mai,dậy thôi,chúng ta cần lên đường-Ta lặng lẽ gọi Tiểu Mai từ trong cơn mơ đầu này mấy đêm hôm nay đã thức cả,không khi nào chợp mắt,vì lo lắng chăm sóc cho quản ngại ngùng,nữ nhân này thật tốt. Đôi mắt Tiểu Mai nhắm mở,mơ hồ nhìn xung quanh,là không ngờ tiểu thư hôm nay tự nhiên gọi mình dậy,chẳng lẽ tiểu thư nhà nàng đã hồi phục,không thể nhanh như vậy đc,nàng bị thương rất lặng,ít nhất phải nửa tháng cơ mà,hay nàng đang mơ,tự lấy tay tát vào mặt mình 2 cái,hảo đau a~.Tiểu Mai bừng tỉnh mắt,vẫn là không nhân ra chủ tư yếu ớt của mình hôm trước -A,tiểu thư,người vẫn bị thương mà Ta hướng Tiểu Mai cười nhẹ tóc nàng nói -A đầu này quên rồi nay chúng ta phải dời Vương phủ Tiêu Mai tròn mắt ngạc về phía vết thương của ta hỏi một câu ngốc nghếch -Tiểu thư à,người đã bình phục Ta gõ một cốc đầu nhẹ vào đầu Tiểu Mai -Đương bị hành lý thôi Tiểu Mai khuôn mặt ngây ngô,chẳng hiểu sao cũng nghe lời ta đi dọn dẹp đồ đạc thât. -Tiểu thư,người đã suy nghĩ kỹ,bây giờ tiểu thư đã là nữ nhân bị hưu,nhất là người đó nhị vương gia....ưm..ưm..-Tiểu Mai sắc mặt thật khó coi,ta biết nàng ta thực sự lo lắng cho ta,một nữ nhân như ta-sát thủ không gớm tay,liệu có còn để tâm mấy chuyện nhỏ bé như thế,bị hưu ta thực hạnh phúc gấp ngàn cảm ơn Ân Lục Hợp Ta cười xòa với tiểu mai,khiến tiểu mai một lúc ngây ngô -Ngươi xem ta có vẻ gì là buồn không? -Tiểu thư cứ trêu đùa Tiểu Mai không,hu hu -Ta đùa ngươi thôi,không chần chừ gìnữa,ta không muốn ở đây thêm một lúc nào nữa-Nơi này đối ta không phải là nhà,nhưng ít nhất nó cũng là nơi ta ngư trú bao lâu lại ta không ít kỉ nhớ Vọng Nguyệt Các này đây mai xong ngay Ta cùng a hoàn Tiểu Mai lặng lẽ xách đồ đạc xuất phủ dưới bao ánh mắt khinh bỉ của thê thiếp trong nhìn ta với ánh mắt ái có vẻ gì là thân không hề quan tâm,bọn chúng không đáng cho ta lưu tâm -Zô!...Lâm tiểu thư đây a~.Không ngờ ngươi có ngày hôm sau giọng nói chua ngoa,đắc ý ấy,chính Ân Lục ta khoác một bộ y phục vàng đính đá cao quý,tóc bối rối cài trâm vàng óng anh,môi anh đào khêu gợi,ánh mắt nhìn ta tà khí giăng gì đây?Giễu võ giương oai với nữ nhân bị hưu như ta ư?Ta bị đuổi ra khỏi Vương ta là ngươi vui nhất ồ thì ra Ân phu nhân hạ ngờ ngày Lâm Như Như ta dời phủ lại có phúc được Ân phu nhân đưa tiễn a~-Ta dùng đôi mắt sắc xảo không chút sóng,tựa như mặt hồ thu,không nhìn thấy đáy,không ai biết ta đang nghĩ gì. Ân Lục Hợp khuôn mặt có chút chuyển hồng hào sang trắng xoáy ta,ngươi chưa đủ tuổi nữ nhân trước mặt không khỏi sôi lửa giận -Lâm Như Như,tiện nhân nhà ngươi,không biết phải trái là gì chỉ là cái hạng nữ nhân ngu ngốc,bị hưu mà thôi,vương gia là của ta- L H vênh mặt đắc ý,2 nữ tử y phục vàng cam bên cạnh,cũng hùa theo chỉ trỏ -Đúng,ngươi là cái gì giám ăn nói với chủ nhân ta như nhân thối Nói xong 3 nữ nhân cười một tràng dài,man Mai bên cạnh không kjoir run người vì tức chặt bàn tay,nghiến răng nghiến lợi đẩy 1 nữ nhân sang một bên mà hét lớn -Các ngươi giám khi dễ tiểu thư nhà ta  L H ngụ ý chuyển sang Tiểu Mai mà cười nhạt, -Vỹ Vỹ vả ả cho ta- L Hợp phất tay ra lệnh cho 1 trong 2 vàng cam nữ tử bên nữ tử bước lên,vênh mặt hướng tiểu Mai đi đến -Ba!... một cái tát thấu .trời rơi trên gương mặt son nhân tên vỹ vỹ ngã nhào xuống đất,trên môi chảy một dòng máu dám hé môi nói bất cứ điều gì,chỉ biết nhìn sang Ân Ljc Hợp vẻ mặt vô cùng bất lực a~ -Động vào người của ngươi dám -Ta gằn lên từng tiếng,khuôn mặt trở lên vô cùng lãnh khốc,động vào ta các ngươi đã chán sống rồi,động vào người của ta,Cáng ngàn lần đáng chết,Sẽ để chủ tớ các ngươi cùng nhau mà hoạn đôi môi anh đào khẽ nở một nụ cười lạnh,nữ nhân bên canh bắt gặp không khỏi một tia điện chạy dọc sống lưng -Lâm Như Như,ngươi chỉ là dạng nữ nhân thất sủng,ý gì dám đánh người của đâu...cho ả ta một trận-Ân Lục hợp tức giận giậm chân xuống đất,tại sao lúc nào đối diện nữ nhân này,nàng ta đều có chút gì đó không yên chí run sợ,khí chất của ta....ngươi là sao sanh đc  L H vừa dứt lời,10 thị vệ tay cầm binh khí lao về phía ta,ta mâu quang khẽ nhắm lại,tay phải chuẩn bị vận nội cần một chưởng thôi,tất cả các ngươi sẽ xuống diêm vương đánh đường đường đệ nhất sát thủ,chuyện giết người,chỉ là muốn hay không -Dừng xa một hắc y nam tử bước tới,trên gương mặt còn lấm tấm mồ hôi đi như người bị nhầm đó chính là Cước nhân này... 10 binh lính bỗng nhiên dừng lại không giám bước tới,cũng đủ cho thấy Cước Vũ kia chính là thủ lĩnh của bọn Lục Hợp lập tức thay đổi trạng thái,nhu mì hiền lành đến lạ chạy lại bên Cước Vũ khuôn mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ lo lắng -Cước Vũ ngươi vẫn bệnh,ra đây làm gì Cước Vũ lập tức lùi lại vài bước,nữ nhân trước mặt hàng mày nhỏ khẽ dướn lên,thâm sau khó lường -Phu nhân,ta đến hơi muộn-Cước vũ lảng  L H sang một bên,coi như không có sự tồn tại,nhìn sang phía ta mà cung lòng hắn,chỉ có ta mới xứng để hắn gọi một tiếng phu nhân,nữ nhân nham hiểm kia,có dùng bất cứ thủ doạn nào,cũng chỉ là vô là không quan tâm,thậm chí khinh miệt nàng ta thực nhiều -Cước Vũ,đa tạ ngươi,hẹn ngày gặp lại,Tiểu Mai,đi-Ta cũng gật đầu đáp lễ,trong vương phủ này,ngoài nam nhân này ra,không một ai....đáng cho ta kính trọng,lại một lần nữa ta mắc nợ hắn,nhất định sau này,hảo hảo báo khi đi ta khẽ đưa mâu quang sắc lạnh như ngàn mũi dao đâm thẳng A L H kèm theo một tia ngoan độc đe L H khuôn măt mỹ lệ đang bừng lên vì lửa xắp thành,nam nhân khốn kiếp kia lại chen ngang làm hỏng chuyện của nàng,nữ nhân kia tẩu thoát,hừ,nếu không nể tình ngươi huynh đệ với Hàn ca ca thì ta khử ngươi từ lâu L H đem ánh mắt tức giận nhìn về phía cước Vũ,Về phần Cước Vũ khi tiễn ta ra cửa phủ liên lui vào không để ý đến  L H. -Phu nhân bảo trọng,hẹn ngày tái lòng Cước Vũ thật sự rất coi trọng ta,hắn biết,ta thật có khí chất của một bậc vương phi,bất nỗi TQBH không có mắt,đã sai lầm đem ta đi hưu. -Ân,ngươi hảo hảo dưỡng thương,chẹn ngày tái ngộ-Ta khuôn mặt biểu hiện tia cảm kích,nở một nụ cười tươi,nụ cười thực Cước Vũ,làm hắn một tia ngẩn người,sau đó,hắn cười định gặp lại ngươi,Cước Vũ Bạch y nữ tử thân ảnh như tiên tử thoát trần đi xa dần,Trên môi còn vương một nụ cười lãnh khốc -Lâm Như Như,lần này thất bại,nhưng ta không chắc lần sau còn có ai bảo vệ ha ha-Vương phủ một tràng cười lạnh của nữ nhân nham hiểm Hồng hoa các -Bái kiến chủ nhân-mười mấy nữ nhân y phục rát đỗi bình thường nhưng đều tỏa ra khí chất hơn người,Hướng bạch y nữ tử khuôn mặt lãnh khốc lạnh lùng từ bên ngoài bước vào Lâm Như Như một thân bạch y tiêu sái tiến vào hồng hoa cạnh là nữ nhân Tiểu Mai đang tròn mắt ngơ ngác,tay cầm hành lý run mình phía sau tiểu sao nàng ta cũng chưa tới một nơi như thế này bao giờ,bất quá sự ngạc nhiên như vậy thật đáng Tiểu Mai đòi một đòi hai theo chủ tử tới đây,Lâm Như Như là thực sự không muốn liên lụy nữ nhân ngốc nàng ta cứ về phủ mực không mà dẫn thân về phủ tướng quân,chẳng khác nào bôi do chát thân nàng một thân tướng quân,nhị ca đường đường dẫn đầu cấm vệ thể bị liên lụy nàng,nàng suy nghĩ như thế cũng muốn chút thể diện tình nghĩa cho thân xác này,Lâm Như Như trên trời linh thiêng nhất định hiểu cho nàng,với nàng,việc bị hưu thực sự hảo hảo hạnh phúc vui mừng,tên nam nhân đó,đến cuối cùng cũng không muốn gặp nàng,cự tuyệt ân nỗi nàng một chút cũng không cho vào mắt,lạnh lùng mà bước đi đúng với nghĩ nữ nhân bị bỏ có chết nàng cũng nhất định không van xin hắn,sẽ làm cho hắn hối hận vì những việc mình đã làm -Đứng lên-Bạch y nữ tử ngồi vào chiếc ghế gỗ nạm vàng,tay vịn hình phượng,chùm bên ngoài là lớp vải nhung gắn hoa mẫu nhàng,thanh thoát nhưng không làm mất đi vẻ oai hùng của củ nhân nó,bài chí hài hòa,điêu khắc tỉ mỉ không khác gì bậc nữ Như Như nàng ngồi đó,thân ảnh toát ra khí thế bức người,khiến xung quanh âm khí tiêu hàn,người ta không dám nhìn thẳng vào,nhưng lại không thể dời mắt Toàn bộ nữ nhân y phục đồng màu phía dưới lần lượt đứng lên theo chỉ thị -Tạ chủ nhân Mọi nữ nhân ở đây,ngoài tứ ảnh ra,không ai được phép ngẩng mặt lên,nhìn vào nàng,đây là quy định của chủ nhân,không ai dám cãi lời,không hạ bất toàn của nàng,không ai là không một thân võ công đầy mình,mỗi người một tài năng,nắm bắt thông tin vô cùng nhạy bén,tinh thông y thuật,không gì không lấy được,dù là của tiên nhân,nội công thâm hậu,y thuật cao minh,tất cả những việc đó,chỉ có ở hồng huyết các của nàng -Các ngươi lui ra ảnh-các ngươi ở lại-Nàng nâng tách trà hoa các lên môi,nhàn nhạt buông lời ra lệnh,cái ghế này,mặc dù có khác so với hiện đại,nhưng,nàng vẫn là thủ lĩnh,đêu giống nhau nhân-Tất cả nữ nhân một lần nữa thân thủ nhanh nhẹn,chắp tay cung kính chủ nhân của mình,sau đó lần lượt lui ra ngoài không một tiếng động,còn lại tứ ảnh vẫn đứng đó chờ lệnh Nàng khuôn mặt mỹ lệ,có đôi chút tàn nhẫn nơi khóe môi,ra lệnh cho thuộc hạ của mình lại gần. -Tiểu Mai,ngươi đừng là nơi thực an toàn,ngươi không có chút nguy hiểm gì,họ là người tốt-Nàng đưa một cút ôn nhu hướng nữ nhân nấp sau gế mà thanh phát ra không to nhưng khiến người ta cảm giác âm lòng,Tiểu Mai đối chủ nhân mình tuyệt đối tin tưởng,nhưng khi chủ nhân đưa nàng tới đây,lập tức khác lạ,tại sao đám nữ nhân xinh đẹp phía dưới lại gọi chủ nhân la chủ tử>?Thậm chí tỏ ra sợ sệt,nghe lệnh chủ nhân nàng răm nàng làm sao không run sợ,bất ngờ,trước giờ chưa gặp cảnh này bao nghe chủ nhân giải thích Lâm Như Như buông tách tra xuống bàn gỗ,ôn nhu nhìn về phía Tiểu ảnh một phút ngạc nhiên,chủ nhân các nàng,chưa bao giờ,dùng ngôn ngữ này,nói với bất kỳ ai,nữ nhân này,thật phúc tu ba đời,các nàng theo chủ nhan bao lâu nay,còn chưa được đặc sủng quá trong mắt tứ ảnh không có một chút tị là ngưỡng mộ -Tiểu...thư....chuyện...gì...đang...xảy...ra....em....-Tiêu Mai cẫn chưa hết ngạc nhiên,đưa đôi bàn tay nhỏ bé về phía tiểu thư cầu muốn biết tất cả những gì đang xảy ra -Lan Ảnh,ngươi nói rõ mọi chuyện cho Tiểu Mai giúp ta-Nàng khẽ dung nội lực khinh triển lời nói với Lan ảnh-Nhất quyết đừng để nngf ta biết những chuyện quan trọng,không sẽ nguy hiểm tính mạng Lan Ảnh hiểu ý nàng,dùng nội lực đáp trả-Ân,thuộc hạ đã rõ,chủ nhân yên tâm. Lập tức Lan ảnh tiến lên về phía Tiểu Mai đang đứng nhẹ nhàng -Tiểu Mai cô nương,để ta dẫn cô đi cất hành lý,ta sẽ kể cho cô nương chứ Tiểu Mai quay khuôn mặt ngốc nghếch ra nhìn chủ Như Như khẽ gật nữ nhân đi thẳng Đợi cho 2 nữ nhân kia đi khuất lập tức thay đổi nét mặt,lạnh lùng như tảng băng,không một chút biểu tìnhXưa nay nàng làm việc,hầu hết sử dụng gương mặt này,thật sự không quen vui vẻ cười nói,nàng quan niệm,đối thuộc hạ,cần phải khẩn chương,mạnh tay,cứng rắn,nếu không ắt nuôi ong tay áo,khi về quá khứ,nàng thu nhận đc 4 nữ nhân này,suy nghĩ cũng có phần thay đổi,thật sự họ rất trung thành,làm việc gì chưa bao giờ để nàng phải tức giận Nhận thấy biểu tình tren gương mặt chủ nhân,tam ảnh không khỏi một chút lạnh người,mặc dù cũng đã wuen,nhưng chủ nhân của họ,có phần nham hiểm lạnh lùng hơn trước một đối họ,như vậy là rất tốt,chủ nhân tuyệt đối khôn[/right]g thể tahnhf hạng nữ nhân yếu mềm,nếu không ắt hỏng đại sự -hồng Ảnh,việc ta giao cho ngươi,làm đến đâu rồi-Nàng mang một mâu quang lạnh dò xét,hướng thuộc hạ hỏi han,trên môi không khỏi một nụ cười tiếu phi tiếu -Ân,chủ nhân,thuộc hạ vẫn làm theo đúng lời chủ nhân căn dặn,Túy Thanh Lâu đã được cải tạo toàn bộ,tất cả các cô nương trong đó ai ai cũng là bậc kỳ tài khuê nữ,xinh đẹp tuyệt trần,khách ở Túy Thanh Lâu ngày càng ra có gì đáng lo ngại thưa chủ nhân -Hắn vẫn đến thường xuyên chứ? -Ân,chủ nhân,nhị vương gia vẫn thường ghé Trên đôi môi hồng nhạt khẽ nhếch lên một đường cong nham hiểm,mang theo ngụ ý mỉa mai sâu sắc''TQBH à TQBH ngươi nói ngươi yêu Ân Lục Hợp,vậy mà cái trò đến thanh lâu của ngươi,vẫn tai diễn sao?Nếu ta để nữ nhân đó biết thì sao nhỉ'' Nàng một thân tóc xõa tung bay,tiêu sái ngồi trên ghế dành cho chủ nhân Hồng Hoa Các nổi tiếng giang không ai biết,người đứng đầu,là vị nào,ngoại trừ,tứ ảnh -Hảo,Hồng Anh ngươi làm rất tốt,bây giờ ngươi hãy lui về Túy Thanh Lâu chờ lệnh ta,hằng ngày đưa thông tin cho ta -Thuộc hạ xin cáo lui-Hồng ảnh chắp tay cung kính trước nàng,sau đó phi thân nhanh nhẹn ra cửa sau,cưỡi ngựa tiêu sái đi thẳng Đưa mâu quang sắc sảo nhìn về phía 2 thân ảnh còn lại trong phòng,nàng nhẹ nhàng đứng dậy,tiến về phái cửa sổ,bạch y tung bay,tóc dài thướt tha rủ xuống bên thành cửa gỗ,ánh mắt nhìn về phía xa thở một lúc,không khí im lặng bao trùm cả căn phòng mỹ lệ. -Nhị đây,chiều nay,sẽ có một đám sát thủ,được cử đến giết tam tiểu thư nhà họ Lâm,chính là ta đây,các ngườii hãy dịch dung,uống Tiểu Tinh Tinh vào,tạo hiện trường giả cho tức không được xảy ra bất kì sơ hở nhấn mạnh từng chữ từng chữ một,bây giờ,chính là thời cơ,cho nàng chơi đùa với nữ nhân đó một chút,sẽ vui lắm chỉ là bước Lục ngươi nhiều mưu kế như tếh nào Tiểu Tinh Tinh-1 loại thuốc Lâm Như Như nàng dựa trên những gì đã học về y thuật ở hiện đại chế ra lúc còn ở Vương Phủ,loại thuốc này tạo hiện trường giả chết,nhìn rất giống thật,sau 2 canh giờ,sẽ tư nhiên thuốc hết tác tức trở về trạng thái bình thường,đây chính là loại thuốc sát thủ chuyên dùng để đánh lừa địch -Còn nữa,các ngươi điều tra thêm cho ta,nguồn gốc Ân Lục Hợp-Lâm Như Như phát âm thanh trong trẻo,nhẹ nhàng nhưng trong đó ẩn khí bức người,khiến ngườii nghe,không lạnh mà nói,nàng rất có uy Như Như nàng đã nói là sẽ làm được,kẻ nàng muốn tha thì hắn mới còn được sống,nhưng kẻ đã động nàng,lập tức sống không bằng từ từ mà hưởng thụ thôi -Vâng,thuộc hạ cáo lui thưa chủ nhân-Nhị ảnh nhận lệnh lập tức hiểu rõ ý chủ nhân mình,kẻ chủ nhân muốn biết thì chắc hẳn,đó không phải loại vừa Nhị ảnh biến mất sau cánh cửa phong,còn lạ nữ nhân y phục thoát trần,giống như tiên tử hạ phàm,nàng đứng bên cửa sổ,tay cầm Dạ khúc,khẽ đưa lên môi anh đào,nàng đứng đó,cao quý nhưng lại toát lên vẻ đẹp mê hồn,quấn hút nhưng lại vô cùng cô độc
Công ty“Mặc Vũ, ngày mai cô không cần đến công ty làm nữa.”Quản lý nói xong quay lưng đi ra, bỏ mặc Mặc Vũ chết đứng tại đường Vũ đứng giữa khu trung tâm mà lơ đãng nhìn dòng người qua lại, lòng tự hỏi không biết đi đâu về đâu đây. Trong một tháng mà ba lần bị đuổi, cũng chỉ vì một lý do. Nàng chướng tai gai mắt khi nhìn thấy con chủ tịch sàm sỡ các nữ nhân viên nên dạy dỗ cho hắn một trận. Nhưng sự đời thật khó đoán, nàng trở thành cái đích ọi người chỉ trích, rồi còn bị đuổi việc. Đúng là đen hơn chó mực. Nếu vài ngày nữa mà không tìm thấy nổi một công việc thì nàng sẽ phải kế thừa sản nghiệp tại Mỹ do cha sắp đặt. “Haizzz”, ngả ra sau ghế, nàng buông tiếng thở dài bất lực. “Cướp, cướp.” Tiếng hét như sấm xuyên qua tai nhìn về nơi phát ra tiếng động ấy, thấy một nam thanh niên đi xe máy, tay cầm túi xách còn chạy đuổi theo sau là một cô gái. Người đi đường thản nhiên như không, chẳng một ai có ý định giúp đỡ cả. “Tên cướp kia, đứng lại”. Nàng hô to một tiếng rồi liền đuổi theo, nàng không phí thời gian mà đứng mắng mọi người, bắt cướp vẫn quan trọng hơn. Nhưng hắn đi xe máy, trừ phi chân nàng là chân ngựa thì may ra mới đuổi kịp, nàng vội vã xoay người tìm đường tắt. Trong ngõ nhỏ.“ Vẫn còn chạy?” Nàng chuẩn bị sẵn sàng tư thế chiến đấu,“Cút ngay, đừng có xía vào chuyện người khác, nếu không đừng có trách ta”. Tên cướp trợn mắt uy hiếp nàng. Nhẹ nhàng hất tóc mái lòa xòa trước mắt, nàng cười nói “Ta muốn xem mi giỏi tới đâu.” Nói xong nàng bất ngờ nhảy lên, tung ngay một cú đá vào tên cướp kia, chỉ thấy người và xe cùng ngã xuống. Nàng đến gần co chân đá thêm một cái nữa, tên cướp chỉ muốn xỉu tại trận. “Có chút bản lĩnh cỏn con mà cũng học đòi đi làm cướp, đúng là to gan. Thật lãng phí khi cao thủ như ta đây phải ra tay đối phó với mi.” Mặc Vũ lắc đầu, cúi người nhặt túi xách rồi xoay người bước đi. Bất chợt nhận ra cái gì đó lóe sáng phía sau lưng, nàng quay đầu lại, trước ngực đã bị đâm bởi một con dao, chảy máu không ngừng, còn tên cướp trước mặt thì sợ hãi. Ý thức của nàng bắt đầu tan biến, tên cướp trước mắt chỉ là một bóng người mờ ảo, nàng ngả người về phía sau rồi từ từ ngã xuống. Trước khi hôn mê nàng đã kịp thề với trời, nếu tai qua nạn khỏi nàng sẽ không bao giờ xen vào việc của người khác nữa. Phong Quốc “Aaa…” Mặc Vũ rên nhẹ 1 tiếng, đưa tay lên sờ trước ngực xem như thế nào. Không đau? Chẳng nhẽ toàn thân tê liệt nên tay chân bị mất hết cảm giác. Không phải chứ? Có làm sao thì cũng đừng để nửa đời còn lại của nàng nằm yên một chỗ. Thật may mắn, nàng bắt đầu cảm thấy toàn thân đau nhức, mông đau, đầu đau, chân cũng đau. Chẵng nhẽ nàng bị tên cướp tra tấn? không được, từ nhỏ nàng đã được cưng chiều, kể cả khi chầy xước tí chút là cha đã lo cuống cuồng, vậy mà bây giờ chỉ một tên ất ơ lại dám động đến nàng. Nàng nhất định phải gặp hắn tính sổ. Nàng ngồi phắt dậy dậy, “A, đau, đau quá.” nàng không nhịn được rên rỉ. “Vương phi, cuối cùng người cũng chịu tỉnh, Thải Nhi lo lắng gần chết.” Một cô gái nhỏ nhắn chạy tới tươi cười nói. Mặc Vũ nghi ngờ nhìn, thầm nhận xét cô gái này thật đáng yêu, tóc tết bím hai bên, ánh mắt to tròn như nước. Đợi chút,Vương phi? Cô gái ấy gọi nàng là Vương phi ư? Nàng kinh ngạc nhìn quanh bốn phía, chỉ có mình nàng và mùi trầm hương thoang thoảng. Không có một ai nữa ngoài nàng và cô gái vừa vào. Trong đầu nàng lúc này hiện ra hàng ngàn câu hỏi. Làm việc tốt là sai ư? Cho dù xen vào việc của người khác là không tốt nhưng có nhất thiết phải phạt tôi xuyên qua như thế này không? Được rồi, mặc kệ đi, ít ra còn có thể gặp soái ca không biết chừng, nhưng vì sao mà đùng một cái đã bắt ta xuyên qua một thân thể đã có chồng thế này? Lỡ hắn ta là một người xấu xí quái dị thì sao? Thật không hiểu nổi. Phải làm gì bây giờ? Cha, con cầu xin cha hãy tới bắt con về đi, con nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời cha. “Vương phi, người đã hôn mê mười ngày, Thải Nhi thực sự rất lo lắng, người muốn hù chết Thải Nhi sao?” Giọng nói đầy vẻ hờn dỗi, trách móc. Mặc Vũ không hề giận dữ trước cử chỉ của Thái Nhi. Nàng khẽ nhíu mày, nha đầu này nói năng dài dòng quá.“Thải Nhi, hiện giờ đầu óc ta trống rỗng, không nhớ được gì cả, ngươi có thẻ nói cho ta biết ta bị làm sao không?” Mặc Vũ thản nhiên nói, đưa mắt nhìn Thải Nhi.“Vương Phi, người…?” Thải Nhi nghi ngờ nhìn nàng, nhưng vẫn thuật lại những chuyện nàng biết cho Mặc Vũ. Nghe Thải Nhi nói xong Mặc Vũ khóc không ra nước mắt. Thiên hạ này được phân chia làm bốn nước, gồm Phong quốc, Hoa quốc, Tuyết Quốc, Nguyệt quốc. Đứng đầu là Phong quốc cũng chính là nơi Mặc Vũ đang ở. Chồng “nàng – thân thể Mặc Vũ đang dùng” là Tam Vương gia Lý Vân Lạc, quyền uy tột đỉnh, ngay cả Hoàng Thượng cũng phải nhún nhường hắn đôi ba từ khi còn nhỏ, Tam Vương gia Lý Vân Lạc đã đem lòng yêu Mặc Vân, chị của thân thể này, còn đang mang thai nữa. Nhưng khi ấy Tam Vương gia bị người trong Hoàng tộc xa lánh, bắt lưu đày, bọn họ còn bắt phá thai, gả Mặc Vân cho Lý Vân Thiên, cũng chính là đương kim hoàng đế. Sao khi trở về Lạc Vương gia biến thành một kẻ tàn bạo, giết người không ghê tay. Sau khi lấy “nàng” đã dùng đủ mọi cách tra tấn, còn thản nhiên nói “Trừ phi ngươi chết, nếu không đừng hòng thoát khỏi ta ”. Điều duy nhất an ủi Mặc Vũ là thân thể này cũng tên giống nàng, nhưng dùng vào cái rắm gì chứ. “Vương phi, chúng ta mau trốn đi. Vương gia thật sự rất rất đáng sợ, trốn đi thì vương phi sẽ không bị hành hạ nữa.” Thải Nhi nói xong e dè quan sát nét mặt vương phi. Nàng cười mà như mếu. Ngay cả một nha hoàn cũng ủng hộ nàng phải chạy trốn thì nàng cũng đủ hiểu Vương gia kia ghê gớm tới mức nào. Trời ạ, đánh chết tôi đi, để tôi xuyên qua nước khác đi.
vuong gia lanh khoc vuong phi vo tinh