vuong phi khong vien phong
CÔNG TY TNHH SX & TM VĨNH PHONG. Trụ sở chính: Thôn Thú Phụ xã Lại Thượng Huyện Thạch Thất -Hà Nội - Điện thoại: 0985 962 323 - 0965 006 323 - Email: cokhivinhphong@gmail.com. FANPAGE FACEBOOK. Phát triển và duy trì bởi vidoweb
Tinh Dầu Thơm Phòng WIACHNN Chai Vuông Que Gỗ Khuếch Tán hoàn toàn không có cồn là hàng nhập khẩu chính hãng với nguồn nguyên hương liệu nhập khẩu 100% từ Pháp.AMORA cung cấp nhiều mùi hương đa dạng, đẳng cấp, sang chảnh phù hợp với nhu cầu tiêu dùng của người Việt, sản phẩm có tốc độ toả mùi nhanh - bung
Kiến thức: Sau bài học này, HS sẽ: - Làm quen với khái niệm góc, biểu tượng về góc, đọc tên góc. - Nhận dạng được góc; phân biệt được góc vuông và góc không vuông. - Sử dụng được ê ke để kiểm tra góc vuông, góc không vuông. - Sử dụng ê ke để vẽ được góc vuông trong trường hợp đơn giản. Năng lực Năng lực chung:
Hotline đăng ký: 0919.992.066 - 0919.005.019 - (0286)6868.555 KHUYẾN MÃI LỚN KHI ĐĂNG KÝ HỌC TẠI TRƯỜNG DẠY LÁI XE TIẾN THÀNH Chỉ với 99k - Cam Kết Làm Chủ Tay Lái Ngay Sau 1 Giờ Học Đầu Tiên Miễn Phí Học Thực Hành Ngoài Giờ Thứ 7, CN Đưa Đón Miễn Phí - Không Trừ Giờ Học Viên Miễn Phí Ghi Danh Tại Nhà Miễn Phí Chụp Hình Thẻ Mục lục
Sau khi chia tay, Tạ Đình Phong cưới Trương Bá Chi còn Vương Phi kết hôn với Lý Á Bằng, sinh con gái Lý Yên. Năm 2012, Tạ Đình Phong và Trương Bá Chi ly hôn, 2 con trai được người đẹp họ Trương chịu trách nhiệm nuôi dưỡng. Vương Phi cũng ly hôn Lý Á Bằng không lâu sau đó.
Bôn nguyệt sợ hãi kêu lên, âm thầm hối hận "Thiếu chút nữa quên báo với vương phi, vương gia đã ra lệnh ngưng việc điều tra Dao quang phu nhân" "Cái gì?" Lục phù ngẩng đầu lên, vẻ tươi cười biến mất, trong mắt lộ ra hàn khí, thấy Bôn nguyệt gục đầu xuống mới thu lại mũi nhọn lạnh lẽo, tỏ ra không có việc gì hỏi " Chuyện xảy ra khi nào?'
Vay Tiền Nhanh Cầm Đồ. Editor Tiểu PNàng gả đến Tĩnh Vương phủ đã một tháng, Tĩnh An vương chưa từng bước vào phòng nàng một bước, vậy nên nàng cũng không biết bộ dạng vị vương gia này rốt cuộc là mập hay là chuyện này không quan trọng, quan trọng là hơn một tháng nay, bữa cơm của nàng chỉ là mấy chén thuốc, ngửi thấy mùi đã muốn nôn, nàng thật sự chịu không đã yêu cầu đổi món nhiều lần nhưng vẫn không có gì thay đổi. Nàng không thể không hoài nghi, nếu không phải Phù Dung bằng mặt không bằng lòng ngoài mặt thì đồng ý nhưng trong lòng thì không, thì chính là có người ở phòng bếp cố ý muốn chỉnh Dung ở dưới ánh mắt nhìn chăm chú của nàng có chút sợ hãi. Rõ ràng Triệu Như Hi không lộ ra vẻ giận dữ, nhưng ánh mắt lại lạnh buốt, không hiểu sao lại làm cho Phù Dung cảm thấy sợ hãi, không dám chậm trễ trả lời “Nô tỳ không dám lừa gạt Vương Phi, nô tỳ thực sự đã nói tới việc này với phòng bếp, nhưng lần nào phòng bếp cũng trả lời nô tỳ như vậy.”Uyển Uyển đứng một bên hầu hạ nghe xong lời nàng nói, liền tức giận “Phòng bếp lại dám không bỏ lời nói của Vương phi vào tai, quả thực khinh người quá đáng. Vương Phi, nô tỳ tự mình đi nói với phòng bếp.” Nói xong, nàng nổi giận đùng đùng, muốn đi tới phòng bếp.”Đợi chút.” Triệu Như Hi gọi nàng rằng Vương Phi muốn ngăn cản nàng đi, Uyển Uyển buồn bực dậm chân“Vương Phi, chúng ta không thể cứ im lặng như vậy mãi, cho dù ngài không được sủng, thì cũng là Vương Phi được Tĩnh An vương cưới hỏi đàng hoàng, những người ở phòng bếp sao lại có thể không coi lời nói của ngài ra gì như vậy!”Lúc trước các nàng vẫn lo lắng sau khi tỉnh lại Vương Phi sẽ hỏi tới chuyện của Diệp thiếu gia, không ngờ nàng trúng độc lại làm tổn hại đến trí nhớ, chuyện trước kia một chút cũng không nhớ rõ, mà ngay cả tính tình cũng khác trước kia, tính tình chủ tử quyết đoán cường thế, đã để ý tới người nào thì sẽ không bỏ qua, bây giờ chủ tử lại trở nên lười nhác, lạnh qua chỉ cần Vương Phi có thể bình an sống sót, đối với chuyện này các nàng cũng không quá để ý.”Uyển Uyển, không được nói bậy.” Trăn Nhi khiển trách nàng một tiếng, nhắc nhở nàng đừng quên thân phận của bản và Uyển Uyển là tỳ nữ thiếp thân của Vương Phi, trách nhiệm của các nàng là hầu hạ Vương Phi thay quần áo, tắm rửa, súc miệng. Phù Dung là tỳ nữ truyền lệnh, trông coi thức ăn chỗ này ghi là truyền lệnh tý trà tỳ nữ, mình không hiểu lắm nên ghi đại. Bạn nào hiểu thì nói với mình nhoa^_^, vì vậy chuyện thức ăn hàng ngày cũng là do Phù Dung phụ trách, các nàng vượt quá quy củ cũng không Như Hi hiểu được Uyển Uyển là cảm thấy tức giận vì nàng bị đối xử bất công. Nàng đứng dậy, không nhanh không chậm nói “Việc này ta tự đi xử lý, Phù Dung, ngươi dẫn đường đi.”Uyển Uyển sửng sốt một chút “Vương Phi là muốn đi nơi nào?”Triệu Như Hi nhẹ nói ra hai chữ “Phòng bếp.” Nói xong liền cất bước đi ra bên ngoài.”Đợi một chút Vương Phi, bên ngoài trời lạnh, trước tiên khoác áo choàng vào rồi hẳn đi.” Trăn Nhi chạy nhanh tới khoác lên cho nàng một cái áo choàng màu đỏ thấy nàng muốn tự mình đến phòng bếp, Phù Dung bị dọa sợ, nhất thời chần chừ không nhúc nhích, nghe thấy tiếng Vương Phi thúc giục lần nữa mới vội vàng chạy đường đến phòng bếp, đi qua hành lang, Triệu Như Hi bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói thê lương, cầu xin tha thứ - -”Vương gia, thiếp thân lỡ tay, xem như nể mặt tình nghĩa thời gian qua, ngài tha cho thiếp thân đi, thiếp thân không dám nữa!”Triệu Như Hi nâng mắt nhìn về nơi phát ra giọng nói, chỉ thấy cách đó không xa, có một nữ tử quỳ trên mặt đất, hai tay ôm chặt chân một nam tử khóc lóc, cầu xin tha tử khoảng chừng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi. đôi mắt thâm thúy, ngũ quan tuấn mỹ, trên người khoác một kiện áo khoác màu đen, đội mũ nạm ngọc, chân mang một đôi giày da màu đen thêu hình Bạch tử không lưu tình đá văng nữ tử kia, lạnh lùng nói “Lôi xuống.”Hai gã thị vệ một trái một phải mạnh mẽ lôi nữ tử kia đi, nữ tử tê tâm liệt phế thét gọi Vương gia, tiếng kêu đau đớn vang vọng trên không trung, càng lộ vẻ chua tử dường như thấy Triệu Như Hi đang đứng trên hành lang, đôi mắt màu đen lạnh lẽo thản nhiên liếc nhìn nàng một cái liền rời tiếng kêu gào của nữ tử kia, Triệu Như Hi cũng đoán ra được nam tử kia chính là Tĩnh An vương Sa Lãng Thần. Lúc trước nàng gả đến Tĩnh An vương phủ, bởi vì thần trí mê man, nên đều là Uyển Uyển và Trăn Nhi dìu nàng bái đường cùng hắn. Sau đó nghe Uyển Uyển nói, đêm đó hắn cũng không đến hỉ phòng, hơn một tháng qua, ngay cả đến xem nàng một cái cũng không nên trước đó nàng cũng chưa từng gặp qua hắn, nàng nghĩ chắc là hắn cũng không có gặp qua nàng. Nhưng từ ánh mắt thản nhiên của hắn vừa nãy, nàng lại cảm giác được hắn hình như biết nàng là ai, chính là không muốn để ý tới coi thường như vậy, Triệu Như Hi có ngu ngốc hơn nữa cũng hiểu được, chỉ sợ vị Vương gia này rất không thích Vương phi là có chút buồn bực nghĩ, nếu hắn không thích Vu Nguyệt Oanh, thì lúc trước kết hôn với Vu Nguyệt Oanh làm gì? Làm hại Vu Nguyệt Oanh bị buộc, cùng tình lang của nàng uống thuốc độc tự Uyển Uyển nói, trừ bỏ Vương Phi là nàng, hắn còn nạp đến bốn mươi, năm mươi cơ thiếp mươi, năm mươi người.... Mỗi người một ngày, một tháng cũng không sủng hết.”Thái phu nhân ỷ vào sự sủng ái của Vương gia, hôm qua hại Hồng phu nhân, ta xem mới vừa rồi tám phần là nàng bị Vương gia trách phạt.”Phù Dung nói. Nàng từ nhỏ lớn lên ở trong phủ, thỉnh thoảng có thể biết được một ít tin tức từ các tỷ muội nơi khác.”Nàng hại Hồng phu nhân như thế nào?” Uyển Uyển tò mò hỏi. Đến Tĩnh An vương phủ hơn một tháng, nàng đại khái biết được cơ thiếp của Tĩnh An vương tranh giành sủng ái hết sức lợi hại, việc hãm hại nhau lại nhiều vô kể.”Hôm qua nàng cãi nhau với Hồng phu nhân liền đẩy Hồng phu nhân xuống hồ sen, làm hại Hồng phu nhân chết đuối.” Phù Dung trả Như Hi nghe thấy cơ thiếp tranh chấp lại gây ra án mạng, lại nhớ tới Thái phu nhân thét chói tai bị kéo đi lúc nãy đột nhiên cảm thấy lạnh cả trước một người bạn của nàng từng nói, thân là một thê tử tốt, phải ra được phòng khách, vào được phòng bếp, còn phải đấu với Tiểu Tam, đánh thắng được lưu Tam trong vương phủ nhiều tới mấy chục người, nàng tự nhận không đấu được với các nàng, càng không có năng lực tiêu diệt lưu manh. Vả lại, nàng và Tĩnh An vương căn bản chính là người lạ, một chút tình cảm cũng không có. Nàng mới lười trông nom hắn nạp tiểu thiếp, hắn cao hứng muốn nạp tiểu thiếp cũng kệ hắn, chỉ cần hắn không sợ nhiễm loại bệnh không thể cho ai biết là tốt rồi. Cho nên nàng tuyệt đối sẽ không tham gia vào trận tranh giành này của đám cơ nữa nàng có tính khiết phích bệnh thích sạch sẽ, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện dùng chung một nam nhân với nhiều nữ nhân khác như vậy. Cái loại cảm giác này giống như xài chung bàn chải đánh răng với người khác, nghĩ đến chuyện hắn đã để cho nhiều nữ nhân dùng qua như thế, nàng đã cảm thấy ghê tởm, mất vệ lâu sau, Triệu Như Hi đã đi tới cửa phòng bếp. Đầu bếp La Minh Mậu thấy nàng lập tức đi lên nghênh tiếp “Tiểu nhân tham kiến Vương Phi, không biết Vương Phi tới đây có gì phân phó?” Dáng người hắn cao gầy, khoảng chừng bốn mươi, năm mươi tuổi, khuôn mặt mang theo chút kính Như Hi nói thẳng mục đích mình đến đây “La sư phó, ta tới đây là muốn nhờ ngươi một chuyện, thân thể ta đã bình phục, hi vọng về sau này có thể đổi món đi, đừng luôn là dược thiện bốn mặn một canh như vậy nữa”Nghe vậy, mặt hắn lộ vẻ khó xử “Việc này tiểu nhân đã nghe Phù Dung nói qua, nhưng những món này đều do ba quản sự dặn dò tiểu nhân chế biến, bên trong bỏ thêm dược liệu bồi bổ thân thể, có thể giúp Vương Phi bồi bổ thân mình.””Thân thể của ta đã bình phục, không cần ăn dược thiện này nữa.” Nàng nhấn mạnh lần Minh Mậu khó xử trả lời “Mệnh lệnh của Vương gia, tiểu nhân không dám tự tiện làm chủ.”Triệu Như Hi nghe ra ẩn ý trong lời nói của hắn, hóa ra đều là ý tứ của Vương gia, nàng không thể không hoài nghi, Sa Lãng Thần để nàng phải ăn rau một tháng qua, chẳng lẽ là muốn chỉnh nàng?Nàng trầm ngâm một lúc liền trực tiếp đi vào trong phòng bếp. Sau khi nhìn sơ qua nguyên liệu nấu ăn xong, nàng liền quyết định tự mình làm vài món đồ đời của nàng chỉ có hai điều, một là yêu múa, hai là thích ăn, Đã chịu đựng hơn một tháng, nàng không muốn lại bạc đãi dạ dày của mình mấy nguyên liệu cần để nấu ăn, đầu tiên nàng ngâm phấn đông vào nước lạnh, lại ngâm nấm hương vào nước để làm mềm, sau đó cầm dao băm nhỏ gừng và ớt.”Vương Phi, ngài làm cái gì vậy?” La Minh Mậu ngạc nhiên nhìn nàng.”Ngươi đã không dám tự tiện thay đổi món ăn, ta đây tự mình làm, như vậy ngươi cũng không tính là vi phạm mệnh lệnh của Vương gia.”Nàng vừa nói, tay cũng không rảnh rỗi, cầm lên thịt bò đã băm xong bỏ vào nồi, vớt nấm hương đã mềm lên xắt nhỏ lại, đặt chung với gừng và ớt đã băm nhỏ lúc lấy hai khối đậu hủ cắt thành miếng nhỏ ngâm vào nước ấm, tiếp theo cắt nhỏ măng cắt thành lát, sau đó cầm lấy củ cải ở một bên cắt thành nhỏ vụn, tiếp tục đánh đều hai quả trứng để qua một bên để dùng. Cuối cùng nàng lấy cải trắng đã ngâm xong cắt thành nhiều khúc đặt trong một cái khay tới tính lui đã đủ nấu bốn món ăn, Triệu Như Hi đi tới trước lò bếp, kêu một hạ nhân tới nhóm nhân thuần thục nhóm bếp lên, trước tiên nàng xào củ cải khô, rồi đổ trứng đã đánh tốt vào chiên thứ hai là cải trắng xào, món thứ ba là vớt phấn đông đã mềm lên, trộn gừng băm, thịt băm, ớt băm lẫn với nhau, bỏ thêm ít gia vị vào là món mì thịt băm hoàn cuối cùng là đậu hủ Ma Bà, trước tiên nàng trộn gừng băm, thịt băm, ớt băm và tiêu vào nhau, cẩn thận bỏ vào một ít gia vị, lại đem đậu hủ đang ngâm nước để vào hầm trong nước khoai lang là Nhi và Uyển Uyển ở một bên nhìn nàng nhanh nhẹn làm bốn món thức ăn cũng không hề lộ ra vẻ kinh ngạc. Bởi vì lúc trước tiểu thư vì Diệp thiếu gia, từng chuyên tâm học trù nghệ, chỉ có chút kỳ quái là, hôm nay tiểu thư làm đồ ăn trong đó có hai món các nàng chưa từng thấy Minh Mậu đứng nhìn ở một bên thắc mắc, nhịn không được chỉ vào hai món ăn trong đó hỏi “Vương Phi, hai món này là món gì?” Mùi thơm kia tỏa ra làm con sâu tham ăn trong người hắn kêu gào, hắn rất muốn nếm thử mùi vị món ăn đó như thế nào.”La sư phó không biết sao? Đây là con mì thịt băm, đây là đậu hủ Ma Bà.” Triệu Như Hi có chút ngoài ý muốn, hắn không phải là bếp trưởng sao, làm sao mà ngay cả hai món ăn nổi danh như vậy cũng không biết?”Mì thịt băm? Đậu hủ Ma Bà? Tiểu nhân chưa bao giờ nghe nói qua.” La Minh Mậu cảm thấy hổ thẹn vì kiến thức hẹp hòi của vẻ mặt hắn nghi hoặc nhìn chằm chằm hai món ăn kia, Triệu Như Hi nhất thời hiểu được, chắc là nơi này không có hai món ăn này. Nàng lấy một ít đồ ăn chia ra bỏ vào hai cái chén, đưa cho hắn “Đây là cho La sư phó nếm thử.””Đa tạ Vương phi.” Hắn tự tay nhận lấy, chia ra nếm vài ngụm, ánh mắt nhất thời tỏa sáng khen “Ăn ngon.”Sau khi mỉm cười gật đầu với hắn, nàng phân phó Uyển Uyển các nàng bưng thức ăn rời lâu sau, việc Triệu Như Hi tự mình xuống phòng bếp nấu cơm đã có người đến bẩm báo với Sa Lãng Thần.”Vương gia, hôm nay Vương phi tự mình đến phòng bếp yêu cầu La sư phó đổi món ăn, cũng tự mình vào bếp làm vài món ăn.” Vương phủ tam quản sự Nhâm Khang cung kính khoanh tay, đứng trước mặt hắn bẩm vậy, Sa Lãng Thần trầm ngâm một chút mới hỏi “Thân thể nàng như thế nào?”Lúc trước, Nhạc Bình hầu cố ý giấu diếm chuyện Vu Nguyệt Oanh cùng tình lang bỏ trốn, cuối cùng uống thuốc độc tự tử, giả vờ tung tin ra bên ngoài là nàng bị nhiễm phong hàn, thân thể không thực tế hắn đã sớm biết được việc này, sở dĩ chưa nói ra, chẳng qua là vì Vu Nguyệt Oanh còn có giá trị lợi sai người chuẩn bị dược thiện này cho nàng ăn cũng không phải muốn chỉnh nàng,chỉ là muốn giữ lại mạng của nàng, không muốn nàng vừa gả vào Tĩnh An vương phủ đã bị kịch độc quấn thân mà Khang cung kính bẩm báo “Điều dưỡng hơn một tháng, thân thể Vương Phi xem ra cũng không có gì đáng lo ngại.”Sa Lãng Thần nhẹ gõ lên tay vịn khắc hoa trên ghế dựa, thản nhiên nói“Vậy bảo phòng bếp làm theo yêu cầu của nàng, có thể đổi món ăn.””Vâng.”
Editor Tiểu PPhù Dung cùng với một tỳ nữ khác bưng bữa tối đến, nhìn thấy Triệu Như Hi lập tức vui vẻ nói “Vương Phi, thức ăn tối nay đã được thay đổi, sư phó đặc biệt nấu cho Vương Phi vài món ăn khác nhau.”Không đợi Triệu Như Hi mở miệng Uyển Uyển đã lên tiếng “Thật sao? Để ta nhìn thử xem.”Nàng nhanh chóng đi qua, mở giỏ đựng thức ăn ra đã thấy vài món ăn đặt bên trong, quả nhiên không phải là dược thiện lúc trước. Ngoảnh lại cười tươi nói “Vương Phi, đồ ăn quả nhiên đã được thay đổi, không uổng công Vương Phi tự mình xuống phòng bếp một chuyến.” Nàng vừa nói, vừa bưng mấy món ăn kia ra để lên Như Hi nhìn mấy món ăn trên bàn, có cá kho tàu, miến cua, đậu hủ nhân nấm hương, rau cải xào nấm, còn có canh bí đỏ chưng trúc cùng với món nàng đã làm lúc trưa, đậu hủ ma món đậu hủ ma bà, Triệu Như Hi có chút kinh ngạc, sau đó liền cười một tiếng, thầm nghĩ nhất định là La sư phó thấy nàng làm món ăn này cũng không nhịn được làm thử, cố ý đưa tới cho nàng nếm Nhi nhìn thấy không khỏi nghi hoặc “Món đậu hủ ma bà này chẳng phải là món Vương Phi đã nấu lúc trưa sao?”Uyển Uyển cười mắng “Ta thấy là buổi trưa La sư phó đứng bên cạnh nhìn Vương Phi nấu ăn liền học trộm, đây là đem tới khoe với Vương Phi đấy.”Trưa nay Vương Phi tự mình làm mấy món ăn kia cũng cho nàng nếm thử, nhớ tới hương vị kia, nước miếng trong miệng nàng liền nhịn không được chảy khi nếm thử xong nàng liền hiếu kì hỏi “Vương Phi, hai món ăn này ngài học được ở đâu vậy, lúc trước sao lại chưa từng thấy ngài làm?”Không ngờ Vương Phi lại nói “Đây là ta nằm mơ nhìn thấy, liền muốn làm thử xem sao.”Triệu Như Hi trước tiên ăn thử món đậu hủ ma bà, vuốt cằm nói “La sư phó chỉ nhìn ta làm một lần, không ngờ đã nhớ kỹ cách làm, hương vị không kém bao nhiêu so với món của ta.”Màu sắc, hương vị của mấy món ăn trước mắt này làm khẩu vị của nàng được mở rộng. Nàng nhanh chóng thưởng thức hết toàn bộ thức ăn trên bàn, hương vị mỗi món ăn đều vô cùng ngon, làm nàng không nhịn được ăn nhiều thêm một chén nửa chén bí đỏ chưng trúc, ăn đến mức cái bụng không chứa nổi nữa nàng mới để đũa xuống “La sư phó không hổ là đại trù của Vương phủ, trù nghệ quả nhiên không tầm thường.”Nghe thấy lời khen ngợi của nàng, Phù Dung đang đứng hầu một bên liền cười nói “La sư phó ở Vương phủ đã gần hai mươi mấy năm, cho dù là lão Vương gia, lão Vương phi hay là Vương gia đều rất thích đồ ăn La sư phó chỉ có các chủ tử trong vương phủ mới có tư cách ăn thức ăn do La sư phó tự tay làm, ngay cả các cơ thiếp của Vương gia cũng chưa có loại phúc khí này đâu.”Vương Phi là chính thê của Vương gia, xem như là chủ tử của Vương Phủ, bởi vậy thức ăn của nàng đương nhiên là do La sư phó tự tay nấu.”Thức ăn của nhóm cơ thiếp là do ai nấu?” Uyển Uyển tò mò kia ở Nhạc Bình Hầu phủ, tuy là thức ăn của nhóm chủ tử đều do bếp trưởng đưa ra cách làm, nhưng không phải mỗi món ăn đều do bếp trưởng tự mình làm mà tùy theo hiểu biết của mỗi người về các món ăn, do các đầu bếp khác nhau làm.”Thức ăn của các nàng là do bốn người Dương sư phó, Lý sư phó, Ngũ sư phó, Trương sư phó phụ trách.” Về phần thức ăn của hạ nhân đều do tiểu đầu bếp xong bữa, Triệu Như Hi cố ý mang giấy lụa tới viết vào vài chữ rồi bỏ vào giỏ đựng thức ăn, để Phù Dung giao cho tỳ nữ bưng thức ăn tới đem về phòng nữ kia đem theo giỏ đựng thức ăn về phòng bếp, đưa tờ giấy lụa cho La Minh Mậu. Sau khi nhìn, trên khuôn mặt hắn liền hiện lên một nụ cười vui mừng. Bởi vì trên giấy lụa kia viết- - Màu sắc, hương vị đầy bữa tối của Sa Lãng Thần cũng có món đậu hủ ma bà, những món ăn khác hắn đều đã từng ăn, bởi vậy chỉ nếm một chút. Chỉ có món ma bà đậu hủ, trước kia hắn chưa từng ăn qua vậy nên gần như ăn hết toàn dụng xong mỹ thựcmón ăn ngon, nghỉ ngơi một lát, Triệu Như Hi khó có được tâm trạng tốt, nàng đẩy cửa sổ ra, muốn ngắm nhìn ánh trăng bên ngoài.”Vương Phi, bên ngoài lạnh, đừng đứng bên cửa sổ hóng mát, tránh bị cảm lạnh.” Bây giờ đã là tháng mười một, thời tiết lạnh dần, Trăn Nhi suy nghĩ xong liền đi qua đóng cửa sổ.”Đừng đóng, ta muốn hóng gió.” Triệu Như Hi lui lại, hít thật sâu không khí trong lành, nâng mắt nhìn thấy trăng khuyết trên trời, không khỏi nhớ đến chuyện không may trước kia. Nàng và vũ đoàn tập luyện một điệu múa tên là “Phi Thiên”, lúc đó tập luyện hơn một tháng, chuẩn bị mấy ngày sau lên đài biểu diễn, mà bây giờ nàng chỉ có thể vắng mặt, rốt cuộc không thể tham gia biểu múa “Phi Thiên” kia là soạn lại từ chuyện cổ Thường Nga bôn nguyệt Hằng Nga lên cung trăng, chuyện kể rằng sau khi Hằng Nga trộm linh dược liền một mình một người bay về Nguyệt cung, trải qua nhiều năm cô đơn ở tới điệu múa kia, tế bào toàn thân nàng không nhịn được rục rịch, mặc dù lúc này không có nhạc,nhưng trong lòng nàng đã ngâm nga lên điệu nhạc, chậm rãi lay động thân thể, bắt đầu người Phù Dung cũng không thấy lạ, bởi vì khoảng thời gian này, thỉnh thoảng Vương Phi cao hứng cũng sẽ thoải mái nhảy múa như cho Uyển Uyển và Trăn Nhi thấy lạ là, trước kia chủ tử không am hiểu nhảy múa, cũng không biết vì sao bây giờ lại biết từng hỏi qua, mà câu trả lời của nàng là-”Lúc trước khi ta mê man, rất nhiều lúc nằm mơ, những điều này là học được ở trong mơ.”Thời gian chủ tử mê man quả thật không ít, vậy nên mặc dù thấy kinh ngạc, nhưng hai người cũng không nghĩ này cả thể xác và tinh thần của Triệu Như Hi đều chìm trong điệu múa bi ai triền miên, để bản thân mình trở thành Hằng Nga, giống Hằng Nga yêu Hậu Nghệ, trượng phu chồng của nàng, đến khi hai người tan vỡ, lại đến lúc Hằng Nga trộm linh dược, một mình bay về Nguyệt cung, múa, múa, nàng không kìm được lã chã rơi nay, sau khi dùng xong bữa, Sa Lãng Thần thấy ánh trăng hôm nay vừa hay rất đẹp liền đi bộ tiêu thực dưới ánh trăng. Đi một lúc lâu, đang định trở về thì ánh mắt lơ đãng nhìn thấy bên trong gian phòng chưa đóng cửa sổ, ánh trăng sáng ngời chiếu vào trong phòng, hắn lờ mờ thấy có bóng người lay động bên muốn nhìn rõ ràng người đó đang làm cái gì, đi đến mới phát hiện chỗ này là sân của Vương Phi của hắn Ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt nữ tử đang nhảy múa trong phòng, giờ phút này vẻ mặt nàng đẹp dịu dàng mà thê lương, nước mắt trong suốt đọng trên mặt nàng được ánh trăng chiếu vào tỏa sáng, mà thân thể nàng lay động giống như tiên nữ muốn bay lên, điệu múa mềm mại linh động tuyệt mắt Sa Lãng Thần như bị đóng đinh lại, không thể rời mắt khỏi người nàng Khi hai chân nàng mở ra nhảy lên cao, dường như sẽ bay về phía chân trời xa xôi thì không hiểu sao tim của hắn hơi chấn động, nhưng hắn rất nhanh liền khắc chế loại tâm tư khác thường này, tiếp tục nhìn chăm chú vào nàng đến khi nàng múa Như Hi thở dồn dập, đây là từ sau khi nàng xuyên tới thế giới này, lần đầu tiên có đủ thể lực nhảy hết điệu múa, mặc dù thân thể mệt muốn chết nhưng trong lòng lại thấy thỏa mãn dị cười lên, hơi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, mới từ từ mở mắt, ánh mắt lơ đãng nhìn, nhưng lại nhìn thấy một đôi mắt đen lạnh lùng ngoài cửa giật mình sợ run, mới nhận ra người đang đứng ngoài cửa sổ là ai.”Vương gia?!” Làm sao hắn lại tới chỗ này?Sa Lãng Thần đẩy cửa đi vào hắn, ba người Uyển Uyển vội vàng cúi người hành lễ “Vương gia vạn phúc.”Triệu Như Hi cũng hạ thấp người hành lễ với hắn, “Vương gia.””Mới vừa rồi ngươi múa điệu múa gì vậy?” Sa Lãng Thần nhìn về phía nàng thấy qua không ít điệu múa, bao gồm vũ đạo dị tộc, lại chưa từng thấy qua điệu múa của nàng. Không có bước múa cố định, thân thể của nàng tùy tiện mở ra, khi thì nhảy vọt lên, khi thì nằm nhoài người ra... Vẻ mặt của nàng cũng biến đổi không ngừng theo điệu múa, khi thì triền miên, khi thì bi thương.”Đó là lúc trước ta nhìn thấy trong mộng, hôm nay cao hứng, liền nhảy theo. “ Lời này lúc trước nàng nói với bọn Uyển Uyển, lần này cũng trả lời hắn như biết theo thân phận của nàng nên tự xưng là nô tỳ hoặc là thiếp thân, nhưng nàng không thích loại xưng hô hạ thấp bản thân này, rõ ràng nàng là chính thê, tại sao phải tự mình hạ mình làm thiếp? Vì vậy nàng liền giống như kiếp trước xưng thấy trong mộng? Hai mắt màu đen lạnh lùng của Sa Lãng Thần nhìn từ trên xuống dưới người nàng, nàng mặc quần áo lụa màu hồng nhạt, thắt lưng bằng bông vải, dáng người mảnh khảnh tinh tế, trên trán phủ một lớp mồ hôi mỏng, hai má tuyết trắng đỏ bừng làm sáng lên khuôn mặt thanh lệ của nàng.”Xem ra thân thể của ngươi đã khôi phục không ít.” Ba năm trước đây hắn đến Đô thành yết kiến hoàng thượng, từng gặp qua Vu Nguyệt Oanh một lần. Cũng không biết vì sao, hắn có cảm giác người trước mắt này không phải là Vu Nguyệt Oanh hắn từng gặp ba năm trước đây, không phải khuôn mặt khác mà là khí chất cả người nàng rất nhìn thấy ba năm trước là một Vu Nguyệt Oanh buồn vui rõ ràng, tính nóng như lửa, mà bây giờ nàng lại có vẻ ôn đạm ôn hòa, điềm đạm như nước, là vì đi một vòng đến trước Quỷ Môn quan nên tính tình thay đổi sao?”Đa tạ Vương gia quan tâm, tĩnh dưỡng hơn một tháng, thân thể ta đã hồi phục không khác lúc trước bao nhiêu.”Hắn nhàn nhạt gật đầu, không ở lại lâu hơn nữa, xoay người rời đi.”Cung tiễn Vương gia.” Mấy người Uyển Uyển vội vàng quỳ gối hành Sa Lãng Thần đi rồi, Phù Dung vui mừng kích động nói “Vương Phi, rốt cuộc Vương gia cũng đến xem ngài, ngài cần phải nắm chắc cơ hội.””Cơ hội gì?” Triệu Như Hi mờ mịt hỏi.”Đương nhiên là cơ hội tiếp cận Vương gia nha!” Chủ tử được sủng ái, tỳ nữ là nàng tự nhiên cũng có chỗ tốt, vậy nên nàng hận không thể ra ý kiến cho Vương Phi, đánh vào tâm của Vương vậy, vẻ mặt Triệu Như Hi liền buồn bực, nàng ước gì hắn quên Vương Phi là nàng đi là tốt nhất, đừng tới quấy rầy nàng nữa, nàng thầm nghĩ muốn yên tĩnh sống qua ngày, tuyệt đối không muốn cùng đám cơ thiếp kia tranh đoạt sủng ái của nàng không có hứng thú, Phù Dung sốt ruột vì nàng “Vương Phi, chẳng lẽ ngài không muốn được Vương gia sủng ái sao?””Hắn có nhiều cơ thiếp như vậy, ta đoạt không được, hay là thôi đi, như bây giờ cũng rất tốt.” Ở nơi này bình bình đạm đạm sống qua ngày, nàng không thấy có cái gì không hiểu rất rõ ràng, thân thể này thoạt nhìn giống như đã khôi phục rất tốt, nhưng các bộ phận trong cơ thể đã sớm bị ăn mòn từ lúc Vu Nguyệt Oanh nuốt thuốc độc vào, chống đỡ không được bao lâu sẽ tắt như đèn cạn dầu. Nàng muốn yên tĩnh hưởng thụ đoạn thời gian này, đi hết đời người ở dị giới này.”Vương Phi...”Phù Dung còn muốn khuyên nữa lại bị Trăn Nhi ngăn cản.”Phù Dung, đừng nói nữa, thân thể Vương Phi còn rất yếu, bây giờ trước hết cứ như vậy đi, có chuyện gì chờ thân thể Vương Phi khôi phục hoàn toàn rồi nói sau.”Nàng nhìn ra Vương Phi muốn im lặng sống qua ngày, không muốn cùng đám cơ thiếp tranh thủ tình cảm, đồng thời nàng cũng hiểu rất rõ kịch độc lúc trước tổn hại nghiêm trọng đến thân thể Vương Phi, lúc này tốn tâm tư đi tranh thủ tình cảm không bằng từ từ điều dưỡng thân thể Vương Phi mới là quan trọng nhất.
Thể loại Xuyên khôngEditor Tiểu. PConverter ngocquynh520Tĩnh An vương là một kẻ quyền khuynh triều dã, dưới một người mà trên vạn lôi kéo hắn, các hoàng tử không hẹn mà cùng nhau đưa nữ nhân vào phủ hắn với nhiều ý đồ khác nhau. Hắn đều không từ chối một ai, không phải vì hắn ham mê nữ sắc mà vì hắn có thể dùng các nàng làm quân biết vương phi của mình cùng tình lang hẹn ước uống thuốc độc tuẫn tình, hắn cũng không hề tức giận mà dùng dược cứu sống nàng vì cuối cùng nàng cũng chỉ là con cờ của gian trôi qua hắn lại phát hiện ra rằng nàng đã không giống với lúc trước. Lúc trước nàng háo thắng cương cường bao nhiêu thì giờ nàng điềm đạm, không màng sự đời bấy cùng khi cả hai cùng trải lòng thì hắn mới biết thân thế thực sự của nàng. Sự hoài nghi đối với nàng đã biến mất lúc nào không nàng bị thương nặng hắn mới biết rằng hắn sợ mất đi nàng bao nhiêu.
Không cần đợi Triệu Như Hi cùng Sa Lãng Thần viên phòng, sau khi tin tức truyền ra hợp với mấy ngày Vương Gia ở chỗ vương phi thưởng vũ, hôm sau mấy cơ thiếp liền lục tục tới thỉnh này, có mấy cơ thiếp đang ước hẹn đến đây ——”Đoạn thời gian trước nghe nói thân thể vương phi khó chịu, mặc dù thiếp thân có lòng muốn thỉnh an, lại sợ quấy rầy Vương phi tĩnh dưỡng, vì vậy mới chậm chạp chưa thỉnh an vương phi, mong vương phi nương nương chớ trách.” Người nói chuyện là Tuyết phu nhân đã vào vương phủ hơn một cả lời của nàng cũng không là lý do, ban đầu là tỳ nữ Vương phi cự tuyệt họ, nói thân thể vương phi khó chịu tĩnh dưỡng, các nàng tạm thời không cần qua thỉnh mặc dù nghe nói thân thể nàng phục hồi như cũ, nhưng các nàng thấy Vương Gia vẫn lạnh nhạt vương phi, cũng không đến thăm, liền thuận nước đẩy thuyền tiếp tục không đến thỉnh An vương phủ tuy lớn nhưng không ngăn nổi nhiều người nhiều miệng, nên trong phủ vừa có gió thổi cỏ lay, rất nhanh truyền đi mọi người đều biết, vì vậy khi biết mấy ngày nay Vương Gia đều tới chỗ vương phi, họ ngửi được chỗ bất thường, lúc này mới đặc biệt đến đây dò nay đã là lượt thứ tư cơ thiếp tới thỉnh an, mặt Triệu Như Hi lộ vẻ mệt mỏi nói “Không trách các ngươi, thân thể ta quả thật không tốt.”Nàng mới vừa gả tới vương phủ thì Uyển Uyển cùng Trăn Nhi không muốn cho người ta thấy bộ dáng đau yếu của nàng, mới để những cơ thiếp kia tạm thời không tới thỉnh an, nếu có thể, nàng rất muốn bảo các nàng về sau cũng không cần đến nữa, nàng rất không thích loại xã giao vô vị này, ngươi một câu ta một lời dối trá cùng khách sáo, nàng chỉ cảm thấy mệt mặt Nhã phu nhân nở nụ cười mở miệng “Thân thể Vương phi đã không có chuyện gì đi? Nghe nói mấy ngày nay mỗi ngày Vương Gia đều sang đây xem vương phi khiêu vũ, còn đối với tài múa của Vương phi khen không dứt miệng.””Đúng vậy nha, nghe nói đích thân Vương Gia khảy đàn đệm nhạc cho vương phi, đây chính là ân sủng lớn lao, ngay cả Băng phu nhân trong phủ chúng ta nhảy tốt nhất, cũng không có thể để Vương Gia tự mình đệm nhạc cho nàng đâu, có phải hay không, Băng phu nhân?” Tuyết phu nhân nói xong, cố ý liếc Băng phu nhân ngồi bên đối phương cố ý dựa vào cái này tới mỉa mai nàng, Băng phu nhân không nhanh không chậm khẽ hé đôi môi đỏ mộng “Tuyết tỷ tỷ chớ nói như vậy, thân phận cận thân thấp kém, tài múa càng không thể đánh đồng cùng vương phi, chỉ không biết cận thân có thể có vinh hạnh thấy kỹ thuật nhảy của vương phi nương nương, cũng khiến cận thân mở rộng tầm mắt.”Hai người khác cũng cùng nhau dò xét hướng Triệu Như Hi, chờ nàng trả lời thế Như Hi vẻ mặt ôn đạm đáp một câu “Chuyện này về sau có cơ hội rồi hãy nói.”Nói xong, nàng nhìn Trăn Nhi, muốn nàng tiễn khách, ba người này ngươi tới ta đi, trong lời nói ngầm tranh phong, để cho nàng có phần không kiên Nhi hiểu ý lên tiếng “Mấy vị phu nhân, thân thể vương phi nương nương mới khôi phục, còn cần điều dưỡng, chờ thân thể vương phi hoàn toàn hồi phục như cũ, lại mời mấy vị phu nhân tới đây.”Nghe vậy, ba người nheo mắt nhìn nhau, biết đây là nàng muốn hạ lệnh đuổi khách, ba người cũng không tiện ở lâu, đứng dậy phúc thân cáo lui với Triệu Như Hi “Cận thân không quấy rầy vương phi nghỉ ngơi.”Triệu Như Hi nhẹ nhàng gật đầu một cái, sáng nay lúc tiếp kiến tốp cơ thiếp thứ nhất thì nàng còn có thể khách khí đứng dậy tiễn khách, nhưng Trăn Nhi nhắc nhở nàng, nàng là vương phi, họ chỉ là cơ thiếp, theo thứ tự tôn ti, nàng không cần đích thân đưa vậy tốp cơ thiếp thứ hai tới thỉnh an lúc rời đi, nàng liền bày ra uy thế của Vương phi, mất tự nhiên ngồi thẳng bất động. Đợi Tuyết phu nhân bọn họ vừa đi, Triệu Như Hi liền giao phó Trăn Nhi “Nếu lại có người tới thỉnh an, thì nói thân thể ta khó chịu, cho các nàng trở về.” Nhưng mà nàng vừa mới nói xong, liền lại có người tới cửa rồi.”Tâm Mộng đến thỉnh an trễ, mong vương phi nương nương thứ tội.”Giọng nói ưu nhã trầm nhẹ giống như tiếng đàn, khiến Triệu Như Hi không nhịn được quay đầu lại, muốn nhìn dáng dấp thường ngày của người nói chuyện một chút, vừa thấy, nàng chỉ cảm giác trước mắt tỏa sáng, cô gái thành thực đi tới kia lông mày cong cong, mắt như thu thủy, băng cơ ngọc cốt, diễm mị tuyệt luân, mặc một bộ cẩm bào tím nhạt, khoác một áo choàng lông chồn trắng, càng lộ vẻ đáng vừa thấy Triệu Như Hi liền cười nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng phúc thân.”Tâm Mộng bái kiến vương phi nương nương.””Không cần đa lễ.” Triệu Như Hi thu hồi nhãn thần, nghe nàng tự xưng, nhìn lại dung mạo của nàng, đã đoán được nàng là người phương nào. “Ngươi là Mộng phu nhân?”Nàng từng nghe Phù Dung nói qua, vị Mộng phu nhân này xinh đẹp vô dù lúc trước vị Băng phu nhân kia cũng rất đẹp, nhưng thần vận của nàng lại thiếu một cổ hồn nhiên thiên thành quyến rũ, không bằng Mộng phu nhân sặc sỡ loá mắt như vậy, chỉ là dáng người Mộng phu nhân rất cao, còn cao hơn nàng nửa cái đầu, theo Triệu Như Hi thấy, nàng cao ít nhất 175 centimét.”Không dám, vương phi kêu tiện danh của cận thân là tốt rồi.”Triệu Như Hi gật nhẹ, nếu khách tới cửa, nàng cũng không lập tức đuổi người đi, liền chào hỏi “Ngồi đi.”Mộng phu nhân ưu nhã ngồi xuống, Phù Dung dâng trà nóng lên, nàng nhấp một ngụm trà, mỉm cười nói rằng “Vốn mấy ngày trước cận thân muốn tới bái kiến vương phi nương nương, nhưng không khéo cận thân phạm vào một ít lỗi, bị Vương Gia phạt đóng cửa suy nghĩ mười ngày, cho đến hôm nay mới có thể bước ra cửa phòng, lúc này mới trễ nhiều như vậy ngày.”Nghe nàng nhắc, Triệu Như Hi nhớ tới chuyện lúc trước nàng từng sẩy tay đánh chết một cơ thiếp, Phù Dung nói nàng không chỉ đánh chết một người, thật không nhìn ra ngày thường nàng mảnh mai yểu điệu như vậy, cá tính lại hung tàn như được nàng nói chuyện đánh chết người qua loa thành là nhỏ lỗi, Triệu Như Hi quyết định vẫn ít cùng nàng giao thiệp thì tốt hơn, liền nói khéo “Tính ta thích yên tĩnh, cộng thêm thân thể cũng không tốt lắm, sau này không cần đặc biệt tới thỉnh an.”Mộng phu nhân đột nhiên cầm tay của nàng, tương đối quan tâm nói “Nghe nói trước khi vương phi xuất giá liền bị bệnh, lại một đường ngàn dặm xa xôi lấy chồng đến Tĩnh An vương phủ, một phen giày vò xuống, thân thể sợ khó có thể chịu nổi, khó trách vừa đến vương phủ liền bệnh một trận. Thật may là hôm nay thấy vương phi cũng khôi phục không ít, cận thân lúc này mới yên tâm, nghĩ đến chỉ cần điều dưỡng thật tốt một thời gian, là có thể không sao.””Ừ.” Triệu Như Hi nhẹ chau mày nghĩ rút tay về, nhưng nàng cầm có phần chặt, trong lúc nhất thời nàng không thể động lát sau, Mộng phu nhân mới thả tay nàng ra, khom người xin tội với nàng. “Ai, nhìn cận thân nhất thời quan tâm vương phi quá mức, lại mạo phạm vương phi, kính xin vương phi thứ tội.””Không sao.” Triệu Như Hi không muốn trêu chọc vị đại mỹ nhân, này chỉ muốn sớm đưa tiễn nàng phu nhân cười tủm tỉm nói “Cận thân cũng biết vương phi là một người đại nhân đại lượng, Vương Gia có thể cưới được vương phi làm vợ, thật là may mắn. Đúng rồi, nhắc tới Vương Gia, nghe nói tài múa của Vương phi rất xuất sắc, ngay cả Vương Gia gần đây cũng thường đến xem vương phi khiêu vũ.”Thấy nàng cũng là vì chuyện này mà đến, Triệu Như Hi có chút bất đắc dĩ. “Ta nhảy không có tốt như vậy, Vương Gia chỉ là nhất thời cao hứng, tới ngồi một chút liền đi.” Tiếp theo nàng uyển chuyển nói “Ta có chút mệt mỏi, cũng không giữ ngươi ở lâu.”Mộng phu nhân thức thời không có dây dưa nữa.”Cận thân cáo lui, xin vương phi nghỉ ngơi thật tốt.”Sau khi đi ra cửa, nàng quay đầu lại nhìn một cái như có điều suy thừa cơ hội cầm tay Vương phi, kì thực là bắt mạch của nàng, căn cứ mạch tượng, thân thể Vương phi quả thật bị kịch độc ăn mòn rất nghiêm trọng, sợ là không chống đỡ được quá lâu…Có lẽ là sắp đến lễ mừng năm mới, Sa Lãng Thần có không ít chuyện bận rộn, mấy ngày kế tiếp cũng không tới nữa, những cơ thiếp kia cũng không lại tới cửa, khiến Triệu Như Hi yên tĩnh qua mấy nhanh tới ngày giao thừa, thân là vương phi, chuẩn bị tất niên, bố trí quét dọn chuyện vặt đều không cần nàng động thủ, nàng rất thảnh thơi miệng nhét miếng kẹo Ngưu Yết Đường mà hôm nay La Minh Mậu sai người đưa tới, nâng má ngồi bên cửa sổ, thưởng thức ở mai vàng nở rộ giữa trời tuyết nàng có ý đi ra ngoài muốn thử cảm giác bông tuyết bay rơi vào người một chút xem như thế nào, nhưng Trăn Nhi cùng Uyển Uyển liều mạng ngăn các nàng lo lắng thân thể mình, cuối cùng nàng không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp, đổi thành ngồi bên cửa sổ thưởng khuyên nàng không đi, sợ nàng lạnh, Trăn Nhi cầm một cái áo khoác bao chặt từ đầu đến chân nàng, bên cạnh còn thả lò sưởi sưởi ấm cho Dung cũng ngâm một ly trà nóng để nàng sưởi ấm lòng bàn tay, sau khiăn xong một khối Ngưu Yết Đường, nàng ung dung nếm ngụm trà nóng, tỉ mỉ thưởng thức vị trà thơm ngọt tràn ngập ở trong là Tĩnh An vương phi tôn quý, trà nàng uống tự nhiên đều là trà thượng đẳng ngon nhất, sau khi trà vào miệng, vị ngọt trong cổ còn có thể lưu lại rất lâu, thấm vào Tâm tới tối nay chính là đêm 30, Triệu Như Hi quay đầu hỏi “Đúng rồi, Phù Dung, lễ mừng năm mới của vương phủ có tập tục gì đặc biệt không?””Tập tục đặc biệt thật không có, chỉ là trong vương phủ đêm giao thừa tất cả cơ thiếp cũng sẽ tụ chung một chỗ, cùng Vương Gia ăn bữa cơm đoàn viên.””Toàn bộ sao?” Nàng thật không cách nào tưởng tượng cảnh mười mấy cơ thiếp ngồi chung một chỗ ăn cơm tất niên.”Đúng vậy.””Vậy… Ta cũng vậy có phải không?””Ngài là vương phi, dĩ nhiên phải cùng Vương gia cùng một chỗ.”Triệu Như Hi rất muốn dùng lý do cơ thể không tốt để khỏi đi, nhưng nghĩ tới nàng có thể múa, lý do này tám phần không thể dùng.”Vương phi, Tam quản sự cầu kiến.” Uyển Uyển qua thông gật đầu một cái. “Cho hắn vào.”Uyển Uyển dẫn Nhâm Khang tới, vẻ mặt hắn kính cẩn hướng Triệu Như Hi hành lễ. “Tiểu nhân tham kiến vương phi nương nương.””Tam quản sự tới đây có chuyện gì không?” Triệu Như Hi khom người bẩm “Tiểu nhân tới truyền lời của vương gia, Vương Gia nói tối nay sẽ ngủ lại chỗ của vương phi, để vương phi chuẩn bị một chút.””Ngươi nói tối nay Vương Gia muốn qua đêm ở chỗ ta?!”Nghe vậy, Triệu Như Hi giật mình đứng lên, trên mặt lộ ra không phải vui mừng mà Nhâm Khang vốn nghĩ, mà là kinh sợ.”Dạ.” Thấy ánh mắt của nàng, Nhâm Khang trong lòng mặc dù thầm kinh ngạc, nhưng cũng không có biểu lộ chút mắt thấy chủ tử còn chưa hồi hồn từ trong kinh ngạc, Trăn nhi linh hoạt lên tiếng “Khổ cực Tam quản sự đến đây một chuyến, tụi nô tỳ sẽ hảo hảo chuẩn bị, nghênh đón vương gia giá lâm.””Vậy tiểu nhân cáo lui.” Nhâm Khang cung kính hành lễ, lui ra Như Hi đứng ngồi không yên ở trong nhà đi qua đi lại, suy nghĩ loạn thành đoàn. Tối nay Sa Lãng Thần ngủ lại chỗ nàng, hẳn là muốn cùng nàng viên phòng, nàng nên làm thế nào mới có thể không cùng hắn lên giường?Thấy nàng mặt ủ mày ê, Phù Dung khó hiểu. “Vương phi, Vương Gia ngủ lại ở chỗ này là chuyện tốt, ngài buồn cái gì?”Nàng sớm đã mơ hồ cảm thấy hình như vương phi không muốn cùng Vương Gia quá thân cận, nhưng không cách nào hiểu nguyên nhân tại Như Hi yếu ớt thở dài, nàng không có biện pháp nói cho nàng biết, muốn nàng cùng một nam nhân so với người xa lạ quen thuộc hơn một chút lên giường, khiến nàng không thể nào tiếp thu dù trên danh nghĩa Sa Lãng Thần là trượng phu của nàng, nhưng nàng vừa nghĩ tới mười mấy thị thiếp kia, nàng rất khó từ trong lòng xem hắn như trượng lần trước nàng từng nghĩ qua, ngộ nhỡ hắn đến thật, sẽ giả bộ kinh nguyệt, hoặc giả bộ thân thể khó chịu, nếu là hắn còn một chút nhân tính, hẳn sẽ không ép buộc, huống chi trong vương phủ này, trừ nàng còn có nhiều tiểu thiếp như vậy có thể thỏa mãn lại, tối nay hành sự tùy theo hoàn cảnh là được.
vuong phi khong vien phong